<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<!-- generator="Joomla! 1.5 - Open Source Content Management" -->
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"  xml:lang="en-gb">
	<title type="text">Suy Tư Dòng Đời</title>
	<subtitle type="text">Sai Gon Echo</subtitle>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com"/>
	<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi.feed</id>
	<updated>2012-12-10T10:13:25Z</updated>
	<generator uri="http://joomla.org" version="1.5">Joomla! 1.5 - Open Source Content Management</generator>
<link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi.feed?type=atom" />
	<entry>
		<title>Chuyện Cha Và Con</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37509-chuyn-cha-va-con.html"/>
		<published>2012-10-18T14:07:43Z</published>
		<updated>2012-10-18T14:07:43Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37509-chuyn-cha-va-con.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;- Tôi chỉ sợ… sợ sau nầy, khi tôi mất đi, nó nhớ lại, nghĩ lại, hối hận, rồi tâm hồn nó sẽ không bình an để mà sống thanh thản.&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;- Tôi chỉ sợ… sợ sau nầy, khi tôi mất đi, nó nhớ lại, nghĩ lại, hối hận, rồi tâm hồn nó sẽ không bình an để mà sống thanh thản.&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Nước Mỹ trong tôi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37114-nc-m-trong-toi.html"/>
		<published>2012-09-20T14:16:42Z</published>
		<updated>2012-09-20T14:16:42Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37114-nc-m-trong-toi.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Theo bản thống kê dân số của nước Mỹ năm 2010, hiện nay có 1,737,433 người Việt đang sinh sống trên nước Mỹ. &lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Theo bản thống kê dân số của nước Mỹ năm 2010, hiện nay có 1,737,433 người Việt đang sinh sống trên nước Mỹ. &lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Sự tích khăn tang</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37081-s-tich-khn-tang.html"/>
		<published>2012-09-18T14:10:07Z</published>
		<updated>2012-09-18T14:10:07Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37081-s-tich-khn-tang.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;... hình ảnh chiếc khăn tang là rất phổ biến và quen thuộc trong các gia đình có tang chế, nhưng mấy ai hiểu được tại sao có chiếc khăn đó.&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;... hình ảnh chiếc khăn tang là rất phổ biến và quen thuộc trong các gia đình có tang chế, nhưng mấy ai hiểu được tại sao có chiếc khăn đó.&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Scott Neeson - biểu hiệu cái đẹp tâm hồn cứu rỗi con người</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37011-scott-neeson-biu-hiu-cai-p-tam-hn-cu-ri-con-ngi.html"/>
		<published>2012-09-14T16:01:47Z</published>
		<updated>2012-09-14T16:01:47Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/37011-scott-neeson-biu-hiu-cai-p-tam-hn-cu-ri-con-ngi.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Dân chúng Khmer ưu ái gọi ông Neeson là “người tạo phép mầu.”&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Dân chúng Khmer ưu ái gọi ông Neeson là “người tạo phép mầu.”&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Ông tổng thống, Phim tài liệu và Cuộc bầu cử.</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36929-ong-tng-thng-phim-tai-liu-va-cuc-bu-c.html"/>
		<published>2012-09-09T06:06:41Z</published>
		<updated>2012-09-09T06:06:41Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36929-ong-tng-thng-phim-tai-liu-va-cuc-bu-c.html</id>
		<summary type="html">&lt;p /&gt; &lt;br /&gt;Tôi được giảm bớt 50 xu vì là “người già” (senior) từ 8 Mỹ kim mua vé xem phim tài liệu “2016 Obama’s America”. 
</summary>
		<content type="html">&lt;p /&gt; &lt;br /&gt;Tôi được giảm bớt 50 xu vì là “người già” (senior) từ 8 Mỹ kim mua vé xem phim tài liệu “2016 Obama’s America”. 
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>TRƯƠNG TẤN SANG QUA VỤ BẦU KIÊN</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36890-trng-tn-sang-qua-v-bu-kien.html"/>
		<published>2012-09-06T22:44:39Z</published>
		<updated>2012-09-06T22:44:39Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36890-trng-tn-sang-qua-v-bu-kien.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #003300;&quot;&gt;&lt;em&gt;&quot;....Bài học Nga và Đông Âu cho thấy con đường duy nhất là tòan dân phải đứng dậy thì mới có thể giành lại được chính quyền.&quot;  &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #003300;&quot;&gt;&lt;em&gt;&quot;....Bài học Nga và Đông Âu cho thấy con đường duy nhất là tòan dân phải đứng dậy thì mới có thể giành lại được chính quyền.&quot;  &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Một Câu Chuyện Cảm Động</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36849-mt-cau-chuyn-cm-ng.html"/>
		<published>2012-09-04T14:39:32Z</published>
		<updated>2012-09-04T14:39:32Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36849-mt-cau-chuyn-cm-ng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Đánh Nhau Bằng Gậy</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36815-anh-nhau-bng-gy.html"/>
		<published>2012-09-02T15:12:11Z</published>
		<updated>2012-09-02T15:12:11Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36815-anh-nhau-bng-gy.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Trong một lớp học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, hoạ sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha .&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Trong một lớp học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, hoạ sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha .&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>2 Tháng 9: Chạy Ngược Đường Độc Lập</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36676-2-thang-9-chy-ngc-ng-c-lp.html"/>
		<published>2012-08-24T18:54:05Z</published>
		<updated>2012-08-24T18:54:05Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36676-2-thang-9-chy-ngc-ng-c-lp.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&quot;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #800080;&quot;&gt;Từ ngày 2 tháng 9 năm 1945 đảng Cộng sản đã cưỡng bách dân tộc Việt Nam vào con đường nô lệ tư tưởng ngọai bang...&quot;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&quot;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #800080;&quot;&gt;Từ ngày 2 tháng 9 năm 1945 đảng Cộng sản đã cưỡng bách dân tộc Việt Nam vào con đường nô lệ tư tưởng ngọai bang...&quot;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Me Mỹ</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36466-me-m.html"/>
		<published>2012-08-12T15:00:53Z</published>
		<updated>2012-08-12T15:00:53Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36466-me-m.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;&quot;Em yêu anh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nổi đau khổ nầy !”&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;&quot;Em yêu anh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nổi đau khổ nầy !”&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Bát mì của lòng tự trọng</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36223-bat-mi-ca-long-t-trng.html"/>
		<published>2012-07-29T15:12:19Z</published>
		<updated>2012-07-29T15:12:19Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36223-bat-mi-ca-long-t-trng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. &lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. &lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Dị Ứng</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36159-d-ng.html"/>
		<published>2012-07-25T16:16:19Z</published>
		<updated>2012-07-25T16:16:19Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36159-d-ng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Không có cái gì xảy đến cho Anh nếu trong Anh không có cái đó ”&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Không có cái gì xảy đến cho Anh nếu trong Anh không có cái đó ”&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Lá rụng nơi thiên đường!</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36099-la-rng-ni-thien-ng.html"/>
		<published>2012-07-21T16:48:13Z</published>
		<updated>2012-07-21T16:48:13Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36099-la-rng-ni-thien-ng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Chiếc lá vàng, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để trở về với lòng đất...&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Chiếc lá vàng, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để trở về với lòng đất...&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Mắt Của Trái Tim</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36082-mt-ca-trai-tim.html"/>
		<published>2012-07-20T16:39:52Z</published>
		<updated>2012-07-20T16:39:52Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36082-mt-ca-trai-tim.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;&quot;Các con nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim, tim sáng hơn mắt, thật hơn mắt&quot;. &lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;&quot;Các con nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim, tim sáng hơn mắt, thật hơn mắt&quot;. &lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Bốn Qui tắc Tâm Linh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36062-bn-qui-tc-tam-linh.html"/>
		<published>2012-07-19T16:23:32Z</published>
		<updated>2012-07-19T16:23:32Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36062-bn-qui-tc-tam-linh.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Người Ấn Độ dạy chúng ta về 4 quy tắc tâm linh ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Người Ấn Độ dạy chúng ta về 4 quy tắc tâm linh ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Một câu chuyện về lòng kiên trì</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36033-mt-cau-chuyn-v-long-kien-tri.html"/>
		<published>2012-07-17T16:08:21Z</published>
		<updated>2012-07-17T16:08:21Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36033-mt-cau-chuyn-v-long-kien-tri.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Bốn &quot;không&quot; ở Singapore</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36022-bn-qkhongq--singapore.html"/>
		<published>2012-07-16T16:18:15Z</published>
		<updated>2012-07-16T16:18:15Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/36022-bn-qkhongq--singapore.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;Singapore là thành viên của Hiệp hội các nước ASEAN không chỉ được ca ngợi là quốc gia có nền kinh tế phát triển mà còn được đánh giá có một Chính phủ trong sạch. &lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;Singapore là thành viên của Hiệp hội các nước ASEAN không chỉ được ca ngợi là quốc gia có nền kinh tế phát triển mà còn được đánh giá có một Chính phủ trong sạch. &lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Một phiên tòa thật đặc biệt: Ai là người có tội ?</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35937-mt-phien-toa-tht-c-bit-ai-la-ngi-co-ti-.html"/>
		<published>2012-07-10T16:25:44Z</published>
		<updated>2012-07-10T16:25:44Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35937-mt-phien-toa-tht-c-bit-ai-la-ngi-co-ti-.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt; Trong những ngày này tôi cũng có xem một phiên tòa thật đặc biệt được phát trên truyền hình Paraguay do nữ tiến sĩ Ana María Polo người Mỹ gốc Cuba chủ tọa.&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt; Trong những ngày này tôi cũng có xem một phiên tòa thật đặc biệt được phát trên truyền hình Paraguay do nữ tiến sĩ Ana María Polo người Mỹ gốc Cuba chủ tọa.&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>THƯ HUỲNH THỤC VY GỞI CHỒNG</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35894-th-hunh-thc-vy-gi-chng.html"/>
		<published>2012-07-08T00:06:33Z</published>
		<updated>2012-07-08T00:06:33Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35894-th-hunh-thc-vy-gi-chng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #800080;&quot;&gt;Dù bị khủng bố tinh thần và mệt mỏi về thể xác; nhưng anh ơi, niềm tin của em , sự khao khát của em đối với tự do vẫn là cả một nỗi niềm to lớn không dứt&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #800080;&quot;&gt;Dù bị khủng bố tinh thần và mệt mỏi về thể xác; nhưng anh ơi, niềm tin của em , sự khao khát của em đối với tự do vẫn là cả một nỗi niềm to lớn không dứt&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>ĐỪNG SỢ CHÍNH TRỊ!</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35863-ng-s-chinh-tr.html"/>
		<published>2012-07-06T17:05:22Z</published>
		<updated>2012-07-06T17:05:22Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35863-ng-s-chinh-tr.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #003300;&quot;&gt;&quot;Khi đã hiểu được chính trị là gì chúng ta sẽ không sợ chính trị mà còn trân quý nó vì chỉ có dấn thân chính trị mới có thể mang lại một đất nước Việt Nam đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, dân chủ và hạnh phúc.&quot;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #003300;&quot;&gt;&quot;Khi đã hiểu được chính trị là gì chúng ta sẽ không sợ chính trị mà còn trân quý nó vì chỉ có dấn thân chính trị mới có thể mang lại một đất nước Việt Nam đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, dân chủ và hạnh phúc.&quot;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Giận Mất Khôn</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35633-gin-mt-khon.html"/>
		<published>2012-06-24T13:26:35Z</published>
		<updated>2012-06-24T13:26:35Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35633-gin-mt-khon.html</id>
		<summary type="html">&lt;p /&gt;&lt;br /&gt;Gã hàng xóm khen: “Vợ ông có cái nốt ruồi đỏ thắm như thế là tướng phu nhân đấy”. Oái oắm thay, cái nốt ruồi ấy lại nằm ở “chỗ hiểm”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p /&gt;&lt;br /&gt;Gã hàng xóm khen: “Vợ ông có cái nốt ruồi đỏ thắm như thế là tướng phu nhân đấy”. Oái oắm thay, cái nốt ruồi ấy lại nằm ở “chỗ hiểm”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình...</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35539-tc-gin-la-ly-sai-lm-ca-ngi-khac--trng-pht-chinh-minh.html"/>
		<published>2012-06-19T13:45:31Z</published>
		<updated>2012-06-19T13:45:31Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35539-tc-gin-la-ly-sai-lm-ca-ngi-khac--trng-pht-chinh-minh.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;... cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;... cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Đừng!!!</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35492-ng.html"/>
		<published>2012-06-16T16:04:32Z</published>
		<updated>2012-06-16T16:04:32Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35492-ng.html</id>
		<summary type="html">&lt;p /&gt;Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại ! &lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p /&gt;Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại ! &lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Một lá thư sai chính tả</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35408-mt-la-th-sai-chinh-t.html"/>
		<published>2012-06-12T14:49:11Z</published>
		<updated>2012-06-12T14:49:11Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35408-mt-la-th-sai-chinh-t.html</id>
		<summary type="html">&lt;p&gt;&lt;img src=&quot;http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_June/thutinh.jpg&quot; border=&quot;0&quot; width=&quot;250&quot; style=&quot;margin: 20px; float: left; border: 0px;&quot; /&gt;Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là &quot;què, cụt, thiếu sức thuyết phục...&quot;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là &quot;Hãy kể lại một kỹ niệm sâu sắc của em&quot;, thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế &quot; Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được.&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Khác thường, là thầy đưa xấp bài cho trưởng lớp chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay trưởng lớp. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như &quot; Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa&quot;...Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê &quot; Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn&quot; thì bài sau nhận được ngay điểm 4 với lời phê &quot; Quá lan man dông dài!&quot; Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.  Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thầy trầm trầm:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &quot;Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;   Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết...&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &quot;Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gởi gấm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.&lt;/p&gt;</summary>
		<content type="html">&lt;p&gt;&lt;img src=&quot;http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_June/thutinh.jpg&quot; border=&quot;0&quot; width=&quot;250&quot; style=&quot;margin: 20px; float: left; border: 0px;&quot; /&gt;Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là &quot;què, cụt, thiếu sức thuyết phục...&quot;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là &quot;Hãy kể lại một kỹ niệm sâu sắc của em&quot;, thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế &quot; Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được.&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Khác thường, là thầy đưa xấp bài cho trưởng lớp chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay trưởng lớp. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như &quot; Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa&quot;...Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê &quot; Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn&quot; thì bài sau nhận được ngay điểm 4 với lời phê &quot; Quá lan man dông dài!&quot; Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.  Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thầy trầm trầm:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &quot;Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;   Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết...&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &quot;Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con&quot;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gởi gấm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.&lt;/p&gt;</content>
	</entry>
	<entry>
		<title>Giá Trị Của Nghịch Cảnh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35354-gia-tr-ca-nghch-cnh.html"/>
		<published>2012-06-09T11:45:35Z</published>
		<updated>2012-06-09T11:45:35Z</updated>
		<id>http://saigonecho.com/main/doisong/suytudongdoi/35354-gia-tr-ca-nghch-cnh.html</id>
		<summary type="html">&lt;p /&gt;  Chúng ta thường than oán mỗi khi rơi vào nghịch cảnh...&lt;br /&gt;
</summary>
		<content type="html">&lt;p /&gt;  Chúng ta thường than oán mỗi khi rơi vào nghịch cảnh...&lt;br /&gt;
</content>
	</entry>
</feed>
